|
CÁCH HƯỞNG THỤ CUỘC ĐỜI
Có bạn hỏi tôi:
"Làm sao để HƯỞNG THỤ cuộc đời?"
Tôi nghĩ bạn cũng như tôi, như bao nhiêu người được sinh ra trên thế gian này, trước hết THÂN THỂ của bạn phải khoẻ mạnh, kế đó TÂM HỒN của bạn phải ung dung, an nhiên tự tại, thì mới có thể HƯỞNG THỤ được CUỘC ĐỜI.
Về THÂN THỂ, nếu bạn đang bị đau gan vì ghiền rượu, uống rượu nhiều, hay đang bị đau phổi vì ghiền thuốc, hút thuốc nhiều, thì làm sao bạn HƯỞNG THỤ được CUỘC ĐỜI? Về TÂM HỒN, nếu bạn đang bị ràng buộc, dính mắc với một người nào đó, thì làm sao bạn HƯỞNG THỤ được CUỘC ĐỜI?
Bây giờ
bạn thử đặt ra một khoảng thời gian, ví dụ 5 năm, để HƯỞNG THỤ CUỘC ĐỜI, tôi nghĩ bạn sẽ biết bạn phải làm gì.
V́ bạn biết là bạn ra đời để SỐNG MỘT TRĂM NĂM; bên cạnh những PHƯỚC BÁO để hưởng, bạn còn có những KHỔ BÁO để gánh chịu hay trả nợ. PHƯỚC BÁO là do THIỆN NGHIỆP bạn đã làm, KHỔ BÁO là do ÁC NGHIỆP bạn đã làm. Nếu bạn đang khoẻ mạnh thì điều đó có nghĩa là bạn đang hưởng PHƯỚC BÁO. Nếu bạn đang bị ràng buộc, dính mắc với một người nào đó, thì điều đó có nghĩa là bạn đang phải GÁNH CHỊU hay TRẢ NỢ. Ở bất cứ tuổi nào, không đợi đến khi bạn ở tuổi cao, khi bạn gặp một cơn bệnh yếu mà không chữa trị được nữa, bạn phải từ bỏ THÂN THỂ này, CHẤM DỨT CUỘC ĐỜI này, không còn gì để hưởng thụ được nữa, mà phải đi đầu thai ở một trong 6 đường: trời (thiên đường), địa ngục, người, thú vật, quỉ đói hoặc a-tu-la, tùy theo NGHIỆP của bạn đã tạo.
Trong 5 năm bạn đặt ra để HƯỞNG THỤ CUỘC ĐỜI, bạn có thể HƯỞNG THỤ CÁI VUI SIÊU NHÂN. Nếu đối với THÂN TÂM mà bạn không lầm chấp là "ta" hay "của ta" thì bạn không lo sợ. Bạn ngồi một mình, nằm một mình, đi đứng một mình không buồn chán, một mình tự điều luyện. Đi vào chỗ yên tĩnh thì TÂM thường vắng lặng, quán xét theo chánh pháp thì HƯỞNG THỤ được CÁI VUI SIÊU NHÂN. Khi bạn
đối diện với một người, nếu bạn
động TÂM
sinh ḷng yêu
(ái), bạn sẽ cố giữ riêng (thủ)
người bạn yêu
cho bạn; do đó bạn tạo NGHIỆP, và cho rằng
người bạn yêu
là thật có (hữu) nên bạn phải chịu sinh tử luân hồi để nhận
lănh những QUẢ BÁO do NGHIỆP bạn đă tạo. Khi ở xa người đó,
bạn tạo Ư NGHIỆP lúc suy nghĩ về người đó, bạn tạo KHẨU NGHIỆP
lúc nói chuyện trên điện thoại với người đó. Khi gần người đó,
bạn tạo cả 3 Ư NGHIỆP, KHẨU NGHIỆP và THÂN NGHIỆP với người đó. V́
bạn có yêu
(ái) nên bạn có ưu phiền và lo
sợ. Bạn động TÂM
nên sinh ḷng YÊU (ÁI),
động T̀NH nên sinh ḷng
MUỐN (DỤC). Nếu bạn không
yêu (ái), bạn chấm dứt được ngay
từ đầu những oan khiên ("con là NỢ, chồng vợ là OAN gia, cửa
nhà là NGHIỆP báo", chắc bạn đă nghe qua câu đó?) và NGHIỆP
chướng về sau trong sáu đường luân hồi.
Bạn có thể thoát ra khỏi ṿng lẩn
quẩn luân hồi nếu bạn muốn (trước hết, bạn "sám" và "nguyện":
1. Sám hối: "TỘI từ TÂM khởi, cũng từ TÂM diệt; TỘI diệt, TÂM
không, cả hai đều hết." 2. Nguyện: "Nguyện NGHIỆP chướng,
BÁO chướng, PHIỀN NĂO chướng: ba chướng tiêu trừ; nguyện TÂN
duyên, CỰU duyên, OAN TRÁI duyên: mọi duyên giải thoát."
Kế tiếp, bạn tu học và thực hành, gọi tắt là "tu hành".) Tâm
TỪ BI tốt hơn T̀NH YÊU.
Trong 5 năm HƯỞNG THỤ CUỘC ĐỜI, bạn thoát ly và đoạn diệt phiền não bằng con đường BUÔNG XẢ, BUÔNG BỎ, XẢ BỎ TẤT CẢ (mọi việc đều buông bỏ, chính như thân thể ta và cảnh bên ngoài xem như không có, đừng đắm nhiễm một cái gì cho là thật có và cố ý), và HƯỞNG THỤ được CÁI VUI SIÊU NHÂN.
Bây giờ thì bạn có thể
tự trả lời câu hỏi của bạn được rồi:
"Làm sao để HƯỞNG THỤ cuộc đời?"
NGHIỆP là cái đem con người trôi lăn trong sinh tử luân hồi,
chính bạn có thể chuyển được NGHIỆP, giải được NGHIỆP để sớm giải thoát |